Phân tích bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh

Đề bài: Phân tích bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh.

Bài làm

Nhà thơ Xuân Diệu đã từng ví von “Yêu là chết trong lòng một ít”. Tình yêu mang đến cho ta bao niềm vui cùng những cung bậc cảm xúc khác nhau: buồn, nhớ nhung…. “Sóng” của Xuân Quỳnh là một bài thơ mang tiếng lòng của người đang yêu. Nó là nơi gửi gắm những tâm tư sâu kín, những trạng thái phức tạp tinh vi của tâm hồn người thiếu nữ khi nói về tình yêu trẻ trung, nồng nhiệt gắn với khát vọng hạnh phúc muôn thuở của con người.

Bắt đầu bài thơ là hình ảnh sóng nước:

Dữ dội và dịu êm

Ồn ào và lặng lẽ

Sóng không hiểu nổi mình

Sóng tìm ra tận bể

Sóng dữ rồi lại êm, luôn biến đổi muôn hình vạn trạng. Bản thân sóng cũng không hiểu nổi mình. Sóng trăn trở tìm ra tận biển mênh mông rộng lớn để có thể hiểu mình.

Giống như sóng, “không ai cắt nghĩa nổi tình yêu”:

Ôi con sóng ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế

Nỗi khát vọng tình yêu

Bồi hồi trong ngực trẻ

phan-tich-bai-tho-song

Phân tích bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh

Muôn đời, sóng vẫn luôn vậy. Đang nói câu chuyện của sóng, nữ thi sĩ chuyển sang kể câu chuyện của “sóng tình”. Tình yêu từ ngàn đời nay cũng chẳng hề đổi thay. Nhắc đến tình yêu, người ta thường nghĩ tới tuổi trẻ tràn đầy sức sống. Khi yêu, trái tim tuổi trẻ lúc nào cũng thổn thức nhớ mong.

Trước muôn trùng sóng bể

Em nghĩ về anh, em

Em nghĩ về biển lớn

Từ nơi nào sóng lên?

…………

Dẫu xuôi về phương Bắc

Dẫu ngược về phương Nam

Nơi nào em cũng nghĩ

Hướng về anh – một phương

Như con sóng, đứng trước tình yêu, em tự đặt ra cho mình những câu hỏi khó lí giải. Càng hỏi, em càng rơi vào bế tắc. Ra đại dương xa xôi, bản thân sóng vẫn chưa thể hiểu nổi mình. Yêu anh vô bờ bến, em cũng không tìm được lời giải đáp. Có lẽ  chỉ cần biết rằng ta yêu nhau là đủ.

Trong tình yêu, ta vẫn thường thấy hai mặt yêu và nhớ, yêu say đắm thì nhớ thiết tha.

“Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt nước

Ôi con sóng nhớ bờ

Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức”

Sóng dẫu ở đâu thì vẫn luôn hướng đến và nhớ tới bờ bến. Bờ là cái đích để đi đâu về đâu sóng lúc nào cũng nhớ đến, cũng không quên.

Xa anh, bản thân em cũng trăn trở, thao thức như con sóng nhớ bờ. Ngay cả trong những giấc mơ, em vẫn trằn trọc không yên và nghĩ đến anh. Dường như, đối với em, trong tình yêu, thời gian không thể tính được bằng ngày hay đêm nữa vì chính em cũng không rõ lúc nào là đêm, là ngày.

Đại dương rộng lớn mênh mông mang nhiều nguy hiểm. Nhưng nếu vượt qua tất cả, sóng sẽ được trở về với bờ:

Ở ngoài kia đại dương

Trăm ngàn con sóng đó

Con nào chẳng tới bờ

Dù muôn vời cách trở

Tình yêu đẹp nhưng còn đó những chông gai thử thách ở phía trước. Em cũng như sóng, mạnh mẽ và can đảm vượt qua khó khăn để đến với tình yêu nơi anh.

Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa

Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để ngàn năm còn vỗ.

Em tiếp tục mang trong mình những trăn trở về tình yêu. Em mong muốn, khát khao được trường tồn bên tình yêu. Một khát khao cháy bỏng nhưng đầy nữ tính.

“Sóng” là bài ca không thể nào quên của tuổi trẻ và khát vọng tình yêu. Nữ sĩ đã đem đến cho thi ca Việt Nam một làn gió trẻ trung, nhẹ nhàng và nữ tính.

Share this Post :
LIKE VĂN MẪU TRÊN FACEBOOK ĐỂ THEO DÕI CÁC BÀI VĂN NHÉ!

Bài liên quan

Comments are closed.