Phân tích bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” của Huy Cận

Đề bài: Phân tích bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” của Huy Cận.

Bài làm

Huy Cận là 1 khuôn mặt tiêu biểu của phong trào thơ mới. Bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” ra đời năm 1958, và được in trong tập “ mỗi ngày lại sáng”. Đó là 1 bức tranh đẹp về những người đánh cá say mê với công việc trên biển cả bao la của tổ quốc.

“Mặt trời xuống biển như hòn lửa

Sóng đã cài then, đêm sập cửa”

Mặt trời được ví như “hòn lửa” đã gợi tả màu sắc sinh động của buổi hoàng hôn trên biển đang chuyển về đêm. Biện pháp nhân hóa “sóng đã cài then, đêm sập cửa” khiến thiên nhiên như những vật thể sống biết hoạt động, biết nghỉ ngơi. Khi mà tất cả như chìm vào giấc ngủ yên bình cũng là lúc con người bắt đầu công việc của mình:

“Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi

Câu hát căng buồm cùng gió khơi”

Một “đoàn thuyền” ra khơi gợi lên không khí lao động đầy khí thế. Từ “lại” cho thấy công việc này diễn ra trong thường xuyên và đã trở thành một nếp sống sinh hoạt, lao động của người dân làng chài. Công việc dẫu nặng nhọc nhưng tiếng hát yêu đời vẫn được cất lên tạo nên tinh thần lạc quan, phấn khởi cho ngày làm việc.

“Hát rằng cá bạc biển Đông lặng

Đến dệt lưới ta đoàn cá ơi”.

phan-tich-bai-tho-doan-thuyen-danh-ca

Phân tích bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” – Huy Cận

Lời hát mang tâm tư của người đi biển: Đó là đánh được nhiều cá, trời yên biển lặng, … Nội dung bài hát cho thấy họ là những người dân lao động chân chất, hiều lành, yêu đời, hăng say lao động.

Khổ thứ ba mở đầu với một bức tranh đẹp, giàu lãng mạn:

“Thuyền ta lái gió với buồm trăng

Lướt giữa mây cao với biển bằng”

Con thuyền như lao trên biển mà cũng  thật nhẹ nhàng, nên thơ. Thiên nhiên tươi đẹp diệu kì. Con người lái thuyền trên biển với tư thế hiên ngang, đầy khí thế. Dường như những con người lao động đang làm chủ thiên nhiên, đất trời.

“Ra đậu dặm xa dò bụng biển

Dàn đan thế trận lưới vây giăng”

Người dân chài lưới như những người chiến sĩ “dàn đan thế trận” bủa vây bắt cá. Ẩn chứa trong câu thơ là nỗi vất vả nhưng ý chí lại quyết tâm cao độ của người láo động vùng biển. Công sức của họ bỏ ra đã thu nhận được thành quả xứng đáng:

“Cá nhụ, cá chim, cùng cá dé

……Cái đuôi em quẫy trăng vàng choé”

Biển đem lại nguồn tài nguyên vô tận. Những bầy cá được miêu tả đẹp như một bức tranh sơn mài. Thu được kết quả lớn cũng là lúc người đánh cá mới được thảnh thơi, lắng nghe tiếng sóng vỗ:

“Đêm thở :sao lùa nước Hạ long”

Tiếng hát một lần nữa lại ngân vang:

“Ta hát bài ca gọi cá vào

Gõ thuyền đã có nhịp trăng cao”

Câu thơ toát lên vẻ đẹp của người đánh cá: họ là những con người hăng say lao động nhưng đồng thời cũng rất lạc quan, yêu đời. Họ biết ơn và yêu biển vì đã cho họ nguồn sống:

“Biển cho ta cá như lòng mẹ

Nuôi lớn đời ta tự thưở nào”

Trời sắp sáng và không khí làm việc càng trở nên khẩn trương:

“Sao mờ kéo lưới kịp trời sáng

Ta kéo săn tay chùm cá nặng”

Lẫn trong cái mệt nhọc của cuối buổi đánh bắt, ta vẫn thấy ánh lên niềm vui của người ngư dân trước thành quả mà họ thu hoạch được. Lưới kéo lên, những tia nắng sớm chiếu lên trên khoang cá, vảy cá phản chiếu lại tạo nên màu sắc rực rỡ:

“Vảy bạc đuôi vàng lóe rạng đông”

Công việc hoàn thành cũng là lúc bình minh ló rạng, một ngày mới bắt đầu:

“Lưới xếp buồm lên đón nắng hồng”

Mở đầu bài thơ là hình ảnh mặt trời “xuống biển” và khi kết thúc bài thơ cũng là lúc “mặt trời đội biển”

“Câu hát căng buồm với gió khơi

….Mắt cá huy hoàng muôn dặm phơi”

Đoàn thuyền trở về với cá đầy ắp. “Mắt cá huy hoàng muôn dặm phơi” là một hình ảnh đẹp, giàu chất tạo hình. Đó chính là bức tranh lao động vui tươi, tràn ngập ánh sáng và màu sắc, tràn đầy sức sống mãnh liệt

Bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” như một khúc ca về sự giàu đẹp của quê hương, ngợi ca vẻ đẹp của người lao động trong công cuộc xây dựng đổi mới đất nước.

LIKE VĂN MẪU TRÊN FACEBOOK ĐỂ THEO DÕI CÁC BÀI VĂN NHÉ!

Bài liên quan

Comments are closed.